AI làm content rất giỏi, nhưng mình vẫn chọn là chính mình

Chào anh em. Hôm nay mình ngồi cà phê, xe cộ chạy qua chạy lại trước mặt, tự nhiên mình muốn nói với anh em về một chuyện mình nghĩ khá nhiều thời gian gần đây: chuyện AI và người làm content. Anh em biết đó, AI bắt đầu từ việc nó hiểu được ngôn ngữ, hiểu được chữ, hiểu được hình ảnh. Nghĩa là ở lĩnh vực chữ nghĩa, AI cực kỳ mạnh. Mà những người làm nghề content như mình thì sống bằng chữ, bằng hình. Cho nên đây chính là lĩnh vực mà AI ảnh hưởng nhiều nhất, và cũng tạo ra nhiều giá trị nhất. Ai biết xài AI thì làm được rất nhiều thứ, giảm được rất nhiều việc, nhất là khoản tìm hiểu và tổng hợp thông tin. Tới thời điểm này mình thấy nhiều anh em đã dùng AI để viết bài, để edit video, để tạo hình cover, để nghĩ ý tưởng. Rất nhiều.
Bản thân mình cũng dùng AI nhiều lắm. Nói thật, bây giờ anh em không còn trách mình viết sai chính tả hay câu cú lủng củng được nữa đâu. Vì sau khi mình viết xong, mình đưa cho AI nó rewrite lại phần văn phạm, chỉnh câu chữ cho gọn gàng, sạch lỗi. Nhưng mình muốn nói rõ: ý vẫn là ý của mình, AI chỉ đụng tới cấu trúc câu, chính tả thôi, nó không can thiệp vào nội dung. Đó là lý do anh em thấy bài mình dạo này sạch sẽ hơn, mượt hơn. Nhưng mình suy nghĩ xa hơn một chút. Khi mà ai cũng dùng được AI — ai cũng bỏ tiền mua một tài khoản Pro, Premium, rồi gõ vài câu lệnh là ra nội dung — thì chuyện gì sẽ xảy ra? Mình thấy thế này: những nội dung đó rồi cũng sẽ rất giống nhau, na ná nhau, người này người kia không khác nhau mấy. Và quan trọng nhất, nó không có tình cảm. Nó không có trải nghiệm, không có cảm xúc, không có sự chia sẻ. Còn nếu anh em chịu ngồi xuống, tự suy nghĩ, tự nói ra những trải nghiệm của mình, thì cái đó nó vẫn còn nguyên giá trị. Cái đó AI không thay được.

Nhiều người hay nói "thay đổi hoặc là chết" — không đổi mới, không video hóa, không TikTok, không YouTube thì sẽ thua. Với mình thì ngược lại: thay đổi mới là chết. Chết là khi mình không còn là mình nữa. Nếu một ngày mình làm video thật nhanh, nói thật nhanh, làm mọi thứ máy móc theo khung sườn, thì lúc đó mình thấy đó không còn là mình. Mà nếu vậy thì thôi, mình đi làm chuyện khác. Mình từ nhỏ tới giờ làm được nhiều việc, biết làm nhiều thứ, không làm cái này thì làm cái khác. Cho nên mình sẽ không hy sinh cái tôi của mình để chạy theo một thứ chỉ vì nó đông người xem. Cách làm của mình luôn là trải nghiệm. Mình nhận review robot lau nhà thì mình lau thử, đo độ ồn, đo độ sạch, thử đủ kiểu. Mình review điện thoại thì mình chụp hình thật nhiều, vì mình mê chụp hình, để xem nó ra sao rồi chia sẻ. Mình gần như chẳng bao giờ ngồi đọc cấu hình cho anh em nghe, vì cấu hình không giải quyết được vấn đề — cái quan trọng là trải nghiệm. Có lẽ mình là người đứng ở góc độ người dùng để giải thích những tính năng đó, theo kiểu mà anh em chịu nghe. Kỹ thuật thì nói khó hiểu, marketing thì bay bổng quá — còn mình thì ở giữa. Và mình làm nội dung không phải vì sợ ai ghét hay để chiều nhiều người thích. Mình làm vì mình muốn đó là mình, và mục đích cuối cùng là giúp anh em mua đúng cái sản phẩm mình cần, xài cho hiệu quả cái đồng tiền bỏ ra. Mình làm điều này từ ngày mở tinhte, từ hồi chẳng ai trả tiền cho chuyện đó, cho tới bây giờ. Đó là đam mê của mình. Nên tóm lại: mình vẫn dùng AI, ở một mức độ nào đó. Nhưng mình sẽ không dùng AI để thay cho mình. Bởi vì mình vẫn phải là mình. Ngày nào mình không còn là mình nữa, thì mình cũng không còn tồn tại nữa. Cảm ơn anh em đã nghe mình tâm sự chút xíu hôm nay.