DEVICES

Anh em có còn nhớ 2 thanh niên này không?

Bùi Đăng MinhThứ sáu, 10/7/20263 phút đọc
Anh em có còn nhớ 2 thanh niên này không?

Vào những ngày tháng 10 năm 2006, giới công nghệ toàn cầu chấn động trước thông tin Google chấp nhận chi ra khoản tiền khổng lồ 1,65 tỷ USD bằng cổ phiếu để mua lại YouTube – một nền tảng xem video non trẻ, khi đó mới chỉ hoạt động được hơn một năm, chưa hề có lợi nhuận và đang gánh trên vai khoản chi phí vận hành khổng lồ. Nhiều người gọi đó là sự điên rồ của gã khổng lồ tìm kiếm. Nhưng ít ai biết rằng, cái gật đầu lịch sử ấy lại được khơi nguồn từ tiếng cười khúc khích của một người phụ nữ quyền lực trước màn hình máy tính, khi bà vô tình xem được đoạn video của hai chàng sinh viên trong một căn phòng ký túc xá bừa bộn. Mọi chuyện quay ngược về mùa hè năm 2005, thời điểm mà Internet đối với thế hệ học trò của riêng mình vẫn còn là một thứ gì đó vô cùng mới mẻ và có phần xa xỉ. Ngày ấy, khái niệm mạng băng thông rộng hay cáp quang tốc độ cao vẫn là câu chuyện của tương lai. Mình cũng như anh em lớn lên cùng tiếng kêu "tít tít... rè rè" đặc trưng của mạng quay số dial-up, hoặc những đường truyền ADSL "rùa bò" đời đầu. Để xem được một video clip dài vỏn vẹn ba phút trên mạng, anh em phải bấm nút hoãn lại, rồi kiên nhẫn ngồi chờ thanh loading chạy từng chút một trong sự hồi hộp. Sự thiếu thốn về công nghệ khi đó, kỳ lạ thay, lại chính là chất xúc tác khiến niềm vui trở nên đậm đặc và nguyên bản hơn bao giờ hết. Anh em không lướt màn hình trong sự cô độc của những chiếc điện thoại cá nhân. Thay vào đó, niềm vui thời ấy luôn là niềm vui của sự sẻ chia tập thể.

8418364-YouTube-CEO-Susan-Wojcicki-Vidcon-52695464093.webp
8418364-YouTube-CEO-Susan-Wojcicki-Vidcon-52695464093.webp

Cựu CEO của Youtube Susan Wojcicki Người phụ nữ quyền lực của Google nhận ra rằng: Tương lai của truyền thông không nằm ở những trường quay chuyên nghiệp đắt đỏ hay những nội dung được biên tập cầu kỳ, mà nó nằm trong tay những người dùng phổ thông. YouTube chính là tấm gương phản chiếu chân thực nhất cuộc sống, sự hài hước và tính sáng tạo không giới hạn của con người. Quyết định chi 1,65 tỷ USD của Google không chỉ là một thương vụ kinh doanh; đó là một lời đặt cược lịch sử vào sức mạnh của cộng đồng. Google đã nhìn ra giá trị của sự "bình dân hóa" nội dung từ những video thô sơ như thế, để từ đó mở ra kỷ nguyên mà bất kỳ ai, ở bất kỳ đâu, chỉ cần một chiếc webcam cũ kỹ và một tâm hồn khao khát thể hiện bản thân, đều có thể kết nối và truyền cảm hứng cho cả thế giới. Giờ đây, khi lướt những video ngắn sắc nét với thuật toán thao túng dòng thời gian, đôi lúc chúng ta lại thấy thèm cái cảm giác bồi hồi của ngày xưa cũ. Cái ngày mà Internet tuy chậm, video tuy mờ, nhưng tiếng cười vang lên giữa những phòng học, những góc ký túc xá lại giòn giã và vô tư đến lạ kỳ.

Nguồn / Original source: Tinh tế