Anh thợ khuyết tật hồi sinh máy tính cũ, trao cơ hội cho người khó khăn


(Dân trí) - Giữa ngổn ngang những linh kiện điện tử đã cũ, anh Nguyễn Duy Tưởng (Bắc Ninh) mò mẫm nhặt nhạnh, sửa chữa, ghép chúng thành những chiếc máy tính để trao tặng người khó khăn.
Từ những thứ tưởng chừng bỏ đi
Hàng ngày, sau khi đưa con gái đi học trên chiếc xe ba bánh, anh Nguyễn Duy Tưởng, người thợ khuyết tật hai chân với 13 năm làm nghề sửa máy tính, tất bật trở về góc làm việc quen thuộc và cặm cụi phục chế chiếc máy còn đang dang dở.
Anh bắt đầu công việc sửa chữa máy tính từ tháng 8/2013, cũng là lúc biến niềm yêu thích với công nghệ thành một nghề để gắn bó lâu dài.

Gần hai năm trở lại đây, công việc ấy trở nên ý nghĩa hơn khi anh bắt đầu thu gom những linh kiện cũ, chọn lọc và phục dựng thành những bộ máy có thể sử dụng được để trao tặng người khó khăn.
Thông qua những mối quan hệ xung quanh, người thợ khuyết tật không ngừng tìm kiếm nguồn linh kiện điện tử.
“Có người quen biết việc mình làm nên chủ động thu gom rồi gửi về. Có khách hàng mang chiếc máy cũ đến sửa, sau đó nói rằng máy đã quá cũ, không còn nhu cầu sử dụng nên để lại cho mình”, anh Tưởng chia sẻ.
Nhưng để một chiếc máy tính thực sự “sống lại”, đôi khi phải mất đến hàng tháng.
Có máy thiếu RAM, có máy ổ cứng đã quá yếu, có chiếc phải thay màn hình, thay pin hoặc bàn phím.


Anh phải kiên nhẫn thử từng linh kiện, phân loại, rồi tính toán xem bộ phận nào có thể kết hợp với nhau. Chỉ khi có đủ, anh mới bắt tay vào lắp ráp.
Đến nay, anh Tưởng đã trao tặng khoảng 15 chiếc máy tính cho các em học sinh nghèo và những hoàn cảnh khó khăn.
Con số trên dù chưa lớn nhưng phía sau mỗi chiếc máy là nhiều giờ sửa chữa và cả những khoản chi phí mà anh không thể tự mình gánh hết.

“Thành quả là do rất nhiều người khác mang lại, chứ nó không hoàn toàn là công sức của mình”, anh nói.
Người tài trợ pin, người tài trợ bàn phím, người hỗ trợ ổ cứng. Những phần đóng góp nhỏ ấy ghép lại, giống như cách anh ghép từng linh kiện để tạo nên một chiếc máy hoàn chỉnh.
Và rồi những chiếc máy sau đó sẽ đi đến những nơi mà chúng có thể tạo ra giá trị.
“Có một sinh viên đỗ vào Đại học Bách khoa nhưng gia đình khó khăn, chưa thể mua một chiếc máy tính. Cũng có người sau khi xuất ngũ rồi không may gặp tai nạn, bị liệt tủy sống và trở thành người khuyết tật, cũng nhận được máy tính”, anh Tưởng cho biết.

Gần đây là một người mẹ khuyết tật đơn thân, có hai con tới tuổi đi học và mong muốn có được một chiếc máy tính.
Khi nhắn tin cho anh, người phụ nữ chỉ nói: “Em chỉ chia sẻ với anh thôi, còn cũng không dám hy vọng nhiều”.
Những trường hợp như vậy khiến anh muốn làm nhiều hơn nữa. Bởi với anh, điều đáng quý nhất là cơ hội có thể mở ra sau mỗi lần trao tặng.
“Nếu muốn cảm ơn thì cũng không nhất thiết phải cảm ơn mình. Hãy làm những điều tương tự với người khác để những giá trị ấy tiếp tục được lan tỏa”, anh bày tỏ.
Cậu bé từng lén học ké em trai trở thành thủ khoa đại học
Đằng sau hình ảnh người đàn ông ngồi trên chiếc xe lăn cặm cụi sửa chữa từng chiếc máy tính là một hành trình không giống nhiều đứa trẻ khác.
Khi mới 5 tháng tuổi, anh Tưởng không may bị sốt bại liệt, căn bệnh đã khiến hai chân anh mất hoàn toàn khả năng đi lại.
Đến khi học xong lớp 1, anh đành phải nghỉ học do trường chuyển đến địa điểm cách xa nhà, việc di chuyển trở thành trở ngại quá lớn.
Nhưng khoảng thời gian rời khỏi lớp học đã không khiến việc học biến mất khỏi cuộc sống của anh.

Thời điểm ấy, dù mới học hết lớp 1, anh đã có thể ghép vần, đọc chữ khá thành thạo. Vì vậy, dù không thể đến trường, anh tự học qua những cuốn sách, coi đó như cánh cửa mở ra thế giới bên ngoài.
“Địa lý, lịch sử, văn học và bất cứ kiến thức nào có thể tìm thấy trên những trang sách, mình đều say mê đọc”, anh nhớ lại.
Bốn năm sau, khi người em trai kém anh 4 tuổi bắt đầu vào lớp 2, cơ hội học tập lại đến theo một cách tình cờ.
Anh thường xuyên lén đi học cùng cậu em trai. Có lần, anh chui gầm bàn để viết bài hộ các bạn rồi bị phát hiện. Thầy hiệu trưởng sau đó không trách phạt mà chỉ nhẹ nhàng hỏi: “Thế em có muốn đi học không?”.
Anh trả lời dõng dạc: “Dạ có”.

Kể từ đó, người em trai trở thành “đôi chân” đưa người anh đến trường. Cậu em mỗi ngày cõng anh trên lưng cho đến năm lớp 4. Khi biết đi xe đạp, hai anh em lại đèo nhau đến lớp.
Cứ thế, cho đến hết lớp 12, hai anh em luôn học cùng trường, có những năm còn học chung lớp.
Cũng trong những năm tháng ấy, anh Tưởng tìm thấy niềm yêu thích về công nghệ. Đặc biệt, với một người gặp nhiều hạn chế trong việc di chuyển, công nghệ còn mang đến một điều kỳ diệu. Đó là khả năng làm việc mà không bị giới hạn nhiều bởi đôi chân.
Năm 2006, sau những nỗ lực của bản thân, anh thi đỗ và trở thành thủ khoa đầu vào ngành Công nghệ thông tin của Đại học Thái Nguyên.

“Mình luôn cảm thấy may mắn vì bản thân có được cơ hội đi học và theo đuổi ước mơ”, anh Tưởng bày tỏ.
Sau khi tốt nghiệp, anh làm việc trong lĩnh vực công nghệ tại nơi từng thực tập và miệt mài học thêm về phần cứng máy tính trong nhiều năm trước khi về quê hương mở cửa hàng.
“Xưởng tái sinh” của người thợ khuyết tật
Song song với hành trình theo đuổi nghề nghiệp, anh Tưởng vẫn duy trì một mối gắn bó khác đã bắt đầu từ những năm đại học, đó là các hoạt động cộng đồng và hỗ trợ người khuyết tật.
Từ năm thứ ba, anh thành lập một câu lạc bộ sinh viên tình nguyện, gắn bó với Hội Người khuyết tật Thái Nguyên. Các hoạt động khi ấy rất đời thường như giúp hội viên gặt lúa, làm nhà, làm đường, trao chăn ấm và phổ cập tin học.
Khi trở về Bắc Ninh lập nghiệp, anh tiếp tục tham gia các hoạt động hỗ trợ người khuyết tật, trong đó có chương trình kết nối và trao tặng xe lăn.

“Đối với những người khuyết tật, xe lăn không phải là phương tiện nữa mà nó có thể là đôi chân. Chẳng hạn với mình, xe lăn là đôi chân”, anh Tưởng chia sẻ.
Vì vậy, bất cứ ai có xe lăn cũ, dù còn tốt hay đã hỏng, đều có thể gửi cho anh. Anh kiểm tra, sửa chữa rồi tìm người cần để trao lại, giúp họ tiết kiệm được một khoản chi phí.
Lâu dần, từ xe lăn, anh mở rộng sang thu gom nạng, xe đạp, sách, máy tính để trao tặng cho những người thực sự cần chúng.
Bên cạnh việc duy trì “xưởng tái sinh”, anh còn mở các lớp phổ cập tin học trực tuyến miễn phí, hướng dẫn người khuyết tật sử dụng máy tính, Word, Excel và các công cụ phục vụ công việc.
Sau tất cả, niềm vui đối với anh, đơn giản là cảm giác “mình có giá trị”.
Không phải giá trị của một người làm được điều gì lớn lao mà là có thể chia sẻ tới mọi người những gì mình biết, giúp đỡ người khác từ những điều nhỏ nhất.

Và anh cũng thường nói với những người khuyết tật rằng họ không nhất thiết phải làm một điều gì thật lớn để chứng minh giá trị của bản thân.
Đôi khi, đó chỉ là việc lan tỏa niềm vui, nghị lực sống tới những người xung quanh, là tinh thần sẵn sàng chìa tay giúp đỡ người khác khi họ cần.
Có lẽ cũng từ suy nghĩ ấy, những linh kiện điện tử cũ vẫn tiếp tục được anh miệt mài gom về từng ngày. Anh chưa biết mình sẽ làm được thêm bao nhiêu chiếc máy, cũng chưa biết mình có thể giúp được bao nhiêu người.
“Mình chỉ biết, có linh kiện thì gom lại, thiếu gì thì tìm cách bổ sung”, anh nói.
Từ những món đồ tưởng chừng bỏ đi, anh luôn tìm cách trao thêm một vòng đời. Với những người đang gặp khó khăn, anh mong những gì mình làm được có thể mở ra cho họ một cơ hội học tập, một công việc và có thể là một khởi đầu mới.