Đi Mũi Né - Phan Thiết và Đà Lạt cùng Oppo Find X9 Ultra

Hè này mình tranh thủ lái xe đưa gia đình đi chơi. Hành trình bắt đầu từ Sài Gòn, ghé Phan Thiết nghỉ vài ngày rồi lên Đà Lạt. Mình tranh thủ mượn chiếc Oppo Find X9 Ultra, không hẳn để review nghiêm túc, mà đơn giản là để ghi lại những khoảnh khắc đời thường trong chuyến đi này. Bài viết này vì thế không phải bài đánh giá máy ảnh. Mình chỉ muốn chia sẻ lại chuyến đi chơi, kèm theo những bức ảnh mà mình cảm thấy đáng nhớ.
Phan Thiết - Mũi Né: mấy ngày chậm rãi bên biển
Đến Mũi Né lần này mình ở Pandanus Resort. Mình đi thẳng cao tốc hướng Phan Thiết, tới khu vực Mũi Né cứ men theo cung đường ven biển một cách khá thoải mái để đến đoạn Nguyễn Hữu Thọ vào khu khu Pandanus Resort với khuôn viên rộng, bảng hiệu lớn anh em dễ dàng nhận ra. Ấn tượng đầu tiên là phong cách thiết kế rất riêng: mang hơi hướng nhà gỗ thập niên 50, với biểu tượng trái dứa dại (Pandanus) xuất hiện khắp nơi, đan xen với kiến trúc Chăm cổ và các bức tượng người Chăm đặt rải rác trong khuôn viên. Toàn bộ khu resort được phủ xanh bằng cây cối và hồ nước nhỏ, một lựa chọn thông minh vì mùa hè nắng gắt, bóng cây và mặt nước giúp hạ nhiệt đáng kể.
![[IMG]](https://photo2.tinhte.vn/data/attachment-files/2026/07/9062194_phanthiet-01-2026-19.jpg)
Những ngày ở đây nhà mình không đi đâu nhiều. Chủ yếu ở trong resort, lúc thì ra biển chơi, lúc vào hồ bơi. Cũng có một buổi đạp xe vào trung tâm Phan Thiết để ăn Ốc Quậy, đường vào hơi ngoằn nghèo và đang thi công dở dang, nhưng đồ ăn ngon, mà rẻ. Gọi hơn cả chục món mà có khoảng 800 ngàn VNĐ, gồm luôn cả tiền nước. Điều mình thích nhất ở Mũi Né lần này là bình minh và hoàng hôn. Buổi sáng sớm, ánh hồng rực trên mặt biển, và ngoài những người đánh cá còn có những người ra bắt hến để về bán. Hình ảnh đó bình dị nhưng có gì đó rất thật, rất đẹp theo cách của lao động hàng ngày. Chiều xuống, biển đông hơn, mát hơn, và những chiếc xe kem của người bán hàng rong cứ thế lướt qua lượt người tắm biển, cũng là một nét riêng của biển Mũi Né mà mình không thấy ở đâu khác.

San hô mọc trên vỏ sỏ mà con gái mình kiếm được

Biển sớm

Nắng sớm

Mặt trời mọc lên từ đằng xa

Buổi tối nóng quá, không gì bằng một ly bia Về đồ ăn trong resort, món ăn đa dạng theo kiểu Âu-Á thường thấy. Mình thích nhất là tô mì nước từ một quầy nhỏ trong khu resort — hương vị gợi nhớ những tiệm mì kiểu người Hoa ở Quận 5, đơn giản mà đúng vị. Pandanus Resort nói chung không có gì để chê nhiều, chỉ hơi phiền lúc check-in vì đông khách, đợi khá lâu mới có phòng. Nhìn chung, mấy ngày ở đây kiểu phù hợp cho khoảng thời gian chậm rãi bên biển, không vội vàng, không vồn vã chạy đến nhiều điểm để check-in mà vẫn đủ các hoạt động cũng như đồ ăn cho gia đình tận hưởng.


























Đà Lạt: nhẹ nhàng, lãng đãng với Mơ Stay
Rời Phan Thiết, mình lái xe lên thẳng Đà Lạt. Lý do đơn giản là thèm cái không khí lãng đãng, mát mẻ ở Đà Lạt. Đà Lạt giờ không còn lạnh như khoảng chục năm trước nữa. Hồi đó, cũng tầm mùa hè sau khi thi xong, Đà Lạt là một thế giới lạnh tê người vào buổi tối khiến mình phải mặc áo khoác dày, thở hơi khói khi ra ngoài. Còn giờ đây, cái lạnh đó không còn quá căng thẳng nữa khi chỉ cần một lớp áo khoác mỏng là được, nhưng dù sao nó vẫn đủ để tận hưởng cái không khí mát mẻ, thoát khỏi cái oi của Phan Thiết - Mũi Né hay Sài Gòn.

Ảnh chụp tại Chợ Đà Lạt

Từ khách sạn nhìn ra, ngày đầu tiên Ở Đà Lạt, phần lớn thời gian nhà mình ở trong Mơ Stay và Rừng Thông Mơ. Mơ Stay là một khu nghỉ ngơi khá tách biệt, cách trung tâm Đà Lạt khoảng 6–10 km nên anh em sẽ tốn tầm 20 - 30' để đi vào đây. Ngoài ra, điểm đặc biệt của Mơ Stay là khu vực này được bao quanh bởi rừng thông và địa hình đồi dốc. Chính cách xây dựng đặc biệt này: các khu nhà ở và sinh hoạt không phá vỡ rừng thông xung quanh mà hòa vào đó, sẽ mang lại cho anh em cái cảm giác đang ở giữa rừng đúng nghĩa và nó rất phù hợp để nghỉ ngơi hoặc trốn cái nóng của Sài Gòn. Đứng giữa những làn thông cao chót vót, tán lá phủ kín bầu trời, lâu lâu ánh nắng xuyên qua rọi xuống mặt đất ẩm - không gian nhẹ nhàng, tự nhiên ấy không cần phải mô tả quá nhiều, chỉ cần tưởng tượng cảm giác được đứng yên, nhắm mắt, nghe tiếng thông reo là đã quá thoải mái, nhẹ nhàng.

Phòng ăn tại Brick House, mình thích góc này vì nó sáng và mang lại một cảm giác mạnh mẽ về cấu trúc hình học

Phòng sinh hoạt chung tại Mơ Stay

Ẩn sau những cây thông cao vun vút là những ngôi nhà tại Mơ Stay Đây là lần thứ hai mình tới Mơ Stay. Lần này đi cùng vài gia đình nên ở theo khu nhà, mỗi khu có vài phòng, bếp chung, màn chiếu. Cái bàn làm việc dài ở khu sinh hoạt chung là nơi mình thích nhất: sáng sớm khi mọi người còn ngủ, ra đó ngồi với cốc cà phê cùng với sự yên tĩnh tuyệt đối của cái không gian giữa rừng. Cái loa Fender đặt đối diện tủ trang trí, bật nhạc lên nghe trong cái không gian rừng thông đó, thật sự phê.

Mình rất thích đón bình minh buổi sáng giữa rừng thông, khi ánh mặt trời dần ló dạng xuyên qua những tán thông cao

Điểm cộng lớn cho các gia đình có con nhỏ là Seeds House. Con mình vào đây ba ngày và từ chối hết mọi hoạt động ba mẹ rủ: không chịu đi chợ, không chịu đi trek rừng. Cứ sáng dậy là đòi vào Seeds House để vẽ, làm thủ công, làm bánh burger mini, bắn cung, và chơi với mấy bạn mèo của khu resort. Các cô ở đây tổ chức hoạt động cả buổi sáng lẫn buổi trưa, đủ để mấy đứa trẻ quên mất ba mẹ tồn tại. Đối với bọn trẻ, cái đó có lẽ là trải nghiệm lý tưởng nhất: được thả mình vào tự nhiên, được sáng tạo tự do, và được an toàn để chơi những gì tụi nhỏ muốn mà không phải quá lo lắng, sợ hãi.

Con đường trekking nhỏ xuyên qua Mơ Stay Một điểm nữa mình thích là Rừng Thông Mơ nằm liền kề Mơ Stay và hai khu vực này nối nhau qua một đoạn trekking ngắn thôi, chỉ khoảng 400 mét xuyên rừng. Anh em đi qua đoạn trekking này có thể xem như một chuyến đi khám phá nhỏ để đi xuyên qua khu vui chơi của các loài vật (theo lời của Mơ), vượt qua những lớp lá ẩm sau cơn mưa chiều, giữa những hàng thông cao để thấy Mơ Farm với việc nuôi trồng, tự canh tác tại đây, và xa hơn là nhà hàng Rừng Thông Mơ, cùng với cảm giác ăn uống trong không gian rừng thông như vậy thì khó mà không chill theo tiếng thông reo, tiếng gió thổi xào xạc lắm.





































Và cái máy ảnh trên tay, Oppo Find X9 Ultra.
MÌnh khi mượn chiếc máy Oppo Find X9 Ultra này, không hoàn toàn có ý định review về việc sử dụng nó. Android giờ làm tốt, chưa kể đây là một chiếc máy flagship của Oppo, thì những trải nghiệm về mạng xã hội, công việc, hay màn hình có lẽ sẽ không cần phải nói quá nhiều. Cái mình muốn chỉ đơn giản là xem nó như một chiếc máy ảnh đi chơi cùng mình, chỉ đơn giản là cầm lên, chộp những khoảng khắc diễn ra trước mắt: bình minh Mũi Né, tán thông che khoảng trời Đà Lạt, con mình đang vẽ trong Seeds House, bát mì nước lúc 7 giờ sáng. Những thứ đó không cần setup, không cần golden hour, chỉ cần máy phản ứng kịp khi mình đưa lên. Và X9 Ultra làm được điều đó.

Chất lượng ảnh mà X9 Ultra mang lại, với cá nhân mình, là cảm giác yên tâm khi cứ giơ máy lên là có ảnh đẹp: độ chi tiết rất cao, crop mạnh vẫn thấy rõ những thứ nhỏ xíu như lá cây hay đường nét kiến trúc; màu sắc tự nhiên, không gắt nhưng vẫn đủ “đã mắt”; dải dynamic range rộng nên cảnh ngược sáng, trời mây, rừng thông đều lên khá tròn trịa. Hệ thống Hasselblad và cụm zoom giúp ảnh từ 3x đến 10x vẫn sắc nét, dùng chụp chân dung, bắt khoảnh khắc từ xa rất sướng. Trong cả chuyến đi, Oppo Find X9 Ultra cho mình cảm giác giống đang cầm một chiếc máy ảnh thực thụ hơn là một chiếc smartphone, đủ tốt để mình yên tâm dùng nó như chiếc máy ảnh chính cho mọi khoảnh khắc của gia đình. Đà Lạt ấm hơn, Mũi Né vẫn đông, và mình vẫn thấy có gì đó muốn quay lại — dù chỉ để ngồi nghe tiếng thông reo thêm một buổi sáng nữa.