Vài điều thú vị về dụng cụ búng mực.

Đồ búng mực (hay còn gọi là bật mực, nảy mực), là dụng cụ dùng để định hình một dường thẳng siêu chuẩn, có thể dài hàng chục mét mà vẫn thẳng tắp. Với thiết kế đơn giản gọn gàng, gồm một đầu đinh móc, cuộn dây thấm mực, một nhúm bông để giữ mực và phần thân chính.

Đây là dụng cụ có lịch sử rất lâu đời, được ghi nhận từ thời cổ đại (Ai Cập và Đông Á) và sử dụng rộng rãi ở nhiều nền văn hóa khác nhau trong các lĩnh vực: đo đạc, kiến trúc, làm mộc, chế tác đá,...

Qua hàng ngàn năm lịch sử, cơ chế căng dây và búng vẫn không có gì thay đổi, chỉ có cải tiến về vật liệu làm ra như nhựa, sắt, thêm lò xo tự rút dây, vìa loại dùng phấn màu thay cho mực truyền thống,.v.v.

Có một câu chuyện cổ kể rằng : khi xưa ông Lỗ Ban (ông tổ nghề mộc nước Lỗ trong lịch sử Trung Quốc) trong lúc dùng đồ búng mực thì phải có một người giữ đầu dây, điều này khiến công việc của người kia bị gián đoạn. Mẹ của ông thấy vậy đã nảy ra ý tưởng chỉ cần làm một cái đinh móc ở đầu dây và cố định lại là có thể một mình làm được việc. Với những người thờ phụng Lỗ Ban thì đồ búng mực được xem là dụng cụ có sự bảo hộ của tổ nghề. Người xưa còn xem đồ búng mực là một vật phẩm có khả năng xua đuổi những năng lượng xấu, đại diện cho chính nghĩa, ngay thẳng, chính trực và công lý. Hiện nay, đồ búng mực vẫn là một dụng cụ không thể thiếu của người thợ. Và có lẽ vì mang nhiều ý nghĩa sâu sắc cho nên đồ búng mực thường được chế tạo một cách tinh xảo và đầy trang trọng.























Cảm ơn mọi người đã xem bài !